Đây quả thật là một bộ phim gây nhức nhối, đến nỗi tôi không thể quyết định bỏ qua mà không viết chút gì về nó, đặc biệt là sau khi phải thức đến tận 4 giờ sáng để xem nốt tập cuối cùng.

Sau khi xem liên tục 5 mùa phim trong khoảng thời gian ngắn, có lúc liên tục có lúc ngắt quãng, có lúc tính thôi không xem vì thấy đuối đuối… nhưng phải nói, nếu tôi đã quyết định như vậy, chắc chắn tôi sẽ rất hối hận.

Thật may là tôi không thấy hối hận gì cả.

Bạn sẽ thấy tôi sắp cố gắng làm sao để bóc tách từng cảm nhận của mình về Breaking Bad, đặc biệt là tập phim cuối cùng, nơi xứng đáng được mô tả là đỉnh cao, mọi cao trào từ tập một mùa đầu tiên đều đổ dồn một lúc về đây.

Tất nhiên không phải theo kiểu tái hiện từng khoảnh khắc, mà là giúp người xem tự tái hiện nó trong đầu, qua những khung hình…. tôi không biết làm sao để diễn tả nữa.

Những gì mà tập cuối tạo ra, là một hỗn hợp những cảm xúc và suy nghĩ, trộn lẫn vào nhau, rất ngon, rất khó quên, nhưng khó mà biết diễn tả nó như thế nào để người chưa ăn có thể hiểu.

Kết thúc tập cuối cùng Breaking Bad, điều duy nhất về phim tôi dần nhận ra, điều quyết định 1 bộ phim có thuộc vào hàng top hay không, hoàn toàn nằm ở việc nó gây nhức nhối trong lòng chúng ta đến thế nào, nói cách khác, là đọng lại gì trong chúng ta.

Và Breaking Bad đi một bước xa hơn, sự nhức nhối nó gây ra, là thứ có thể kéo dài không biết khi nào quên.

Bản thân tôi khi nói nhức nhối, cũng không chắc về cảm giác đúng đắn của mình nên gọi tên như thế nào, chỉ biết nó thôi thúc tôi phải nói ra. Không thì chắc phẫn uất mà sinh bệnh.

Breaking Bad làm tôi hoàn toàn ngạc nhiên trước bất kì giới thiệu khó tin nào trước đó, rằng đây là huyền thoại làng phim, rằng nội dung trên cả tuyệt tác. Bất chấp trong nhãn quan đầy định kiến của mình, với tôi, Breaking Bad chẳng mang bất kì dấu hiệu gì của một bộ phim hứa hẹn sẽ lôi cuốn.

Đừng bỏ lỡ:  A case of conversion from Liam Neesion new movie - COLD PURSUIT

Tất cả thay đổi!

Tôi nhận ra…

Diễn biến chậm chạp, tình tiết chậm chạp, sự thay đổi chậm chạp đều có mục đích, và quan trọng hơn, nếu bạn muốn biết tại sao nó hay, thì đừng để sự chán chường đánh lừa.

Nếu coi cuộc đời chúng ta là một bộ phim, thì bộ phim đó đang chiếu cùng một cách như Breaking Bad. Bạn không nhận ra tầm quan trọng của những gì đang diễn ra, nhưng khi thời điểm mấu chốt nhất xảy ra , tất cả đều cùng lúc thể hiện vai trò của nó.

Vậy nên, nếu thấy chán và không muốn xem, có lẽ bạn nên xem lại cuộc đời mình có bỏ sót khoảnh khắc nào không. Vì như tôi nói…

Thời điểm mấu chốt nhất luôn xuất hiện bất ngờ.

Tóm lại, nếu đứng riêng, ai cũng thấy đó là những thứ đơn giản tới chán ngắt, còn khi gom vào toàn bộ mục đích mà Breaking Bad dẫn dắt, lại chính là hàng trăm mồi lửa liên tiếp và chồng lên nhau, cùng đốt lên mãnh liệt trong tập cuối cùng.

Cách mọi thứ diễn ra thật xuất sắc. Hoặc có lẽ trên cả xuất sắc.

Trong tập cuối nay, sau tất cả những gì đã xảy ra trước đó, các khung hình và góc quay làm cho bất kỳ ai nhìn vào cùng thấy chính xác một nỗi chơ vơ vô chừng của Walter trong giây phút gần như mất tất cả.

Nói chính xác hơn, bạn chính là Walter trong giây phút đó, đứng sững lại, cảm nhận từng nỗi đau và mất mát ông phải chịu đựng.

Và dĩ nhiên… bạn thấy mình đồng cảm với ông già đáng thương đó, một trùm ma túy giết người như rạ đó.

Walter đến nhẹ bên con, bàn tay thô ráp vuốt nhẹ khuôn mặt, ngay lúc đấy ông biết chắc rằng mình sẽ chết, nếu là ông, có lẽ điều cuối cùng và duy nhất chúng ta muốn, là khoảng thời gian nhìn rõ từng khuôn mặt những người thân yêu của mình ngưng đọng thật lâu.

Đừng bỏ lỡ:  Làm sao để vượt qua KPI thử việc?

Hay là lúc bẽn lẽn nhìn con trai của mình bước vào nhà lần cuối. Tất cả mọi thứ với Walter đã sụp đổ, là khoảnh khắc cuối cùng đôi mắt ông nhìn được họ. Nhưng tại chính lúc đó, người ta nhìn thấy sự hạnh phúc tột cùng mà Walter tìm được.

Chỉ còn một khoảnh khắc duy nhất cùng gia đình.

Nếu là tôi, tôi chỉ ước gì trong giây phút đấy thời gian là vô tận.

Khi một người đàn ông bị chính vợ mình xua đuổi, bị chính con mình chối bỏ, bạn bè không nhận mặt, khi nhận thấy tất cả mọi nỗ lực vì gia đình của mình đều dẫn đến kết cục không hề mong muốn.

Thì ngay khoảnh khắc Walter đứng đấy, bạn phải hiểu rằng những người đã xem gần như nhìn thấy lại toàn bộ diễn biến trong suốt những mùa trước đó liên quan tới người đàn ông này, mọi thứ chạy như điện xẹt, về hình ảnh một người bố, một người thầy, một người chồng và ông trùm ma tuý nhẫn tâm, bất chấp thủ đoạn nhưng khiến người ta, về mặt cảm xúc, khó mà xếp ông vào loại có tội hay không.

Cho dù đến cuối cùng, khi Walter buộc phải nói ra tất cả những gì mình làm là vì bản thân, nhưng ai đã xem đều hiểu, đó hoàn toàn là vì gia đình, dẫu cho ông ta cần an toàn mà ra tay tàn độc, nhưng tất cả những người ông ta ra sức bảo vệ, liệu có ai thấy tấm lòng của ông.

Kịch bản thật ngoan cố, nó mang sự ngu xuẩn chôn vào đầu những người bên cạnh để họ chống lại Walt, mang quả bom bất hạnh đến sát bên Walt ngay cái lúc lão đang bỏ nghề về với gia đình.

Cái mà chúng ta tiếc nuối, không phải là Walter, mà đó là chính chúng ta khi đang tự mình đặt vào vị trí của ông, người mà trong một lúc, chịu đựng gần như mọi nỗi đau tinh thần tồn tại trên thế gian.

Đừng bỏ lỡ:  Alibaba và Sexy customer

Cuộc đời của ông ta dưới sự chứng kiến của người xem, giống như mũi khoan gồ gề, nhấn xuống và khoan thật sâu đến mức khó chịu vào tâm trí của chúng ta.

Một khuôn mặt tội nghiệp đáng thương, nhưng vì sao đằng sau nó là những tội lỗi khó tha thứ. Và nếu được hỏi có tha thứ cho lão già này không, tôi chắc không ngần ngại mà bảo Có.

Nhưng thôi vì đó là nhân vật trong phim, còn ngoài đời chắc còn lâu, nhưng tôi sẽ không hành động ngu xuẩn như những người mà Walt ra sức bảo vệ.