Tôi tin bạn từng nghe hoặc từng biết điều này từ các sách thành công hoặc làm giàu, đại ý là khi bạn có thể kiếm được 100K đô, bạn có thể sử dụng nó để kiếm được 900K đô còn lại, hay để kiếm 10 triệu đô, khó nhất lúc này của bạn là kiếm ra 1 triệu đô đầu tiên.

Tại sao phần còn lại dễ đến vậy và tại sao khó nhất chính là phần đầu tiên? Dẫu rằng phần đầu tiên chiếm tỷ lệ rất nhỏ trong tổng số.

Nên câu hỏi là: Tại sao?

Nhưng bữa nay tôi lại không nói chuyện đó :v Chuyện tôi nói hoàn toàn khác hẳn… nhưng có chút liên quan.

Chuyện sắp nói dưới đây, hứa luôn, giúp bạn nhìn ra 1 điều kiện để giúp bản thân hướng tới thành công đỉnh cao, hoặc ít nhất, có cơ sở để tin rằng điều đó sẽ xảy ra cho bạn, không sớm thì muộn.

Chuyện như vầy……

Vừa rồi đúng dịp tình cờ xem lại 1 bộ phim kiếm hiệp Kim Dung, Hiệp Khách Hành, phim cũng lâu rồi, đâu xem lần đầu tiên cũng cách đây hơn chục năm, thời còn học dưới quê.

Câu chuyện về một thanh niên ngố trải qua kỳ duyên hiếm gặp, được học võ công các môn phái rồi cuối cùng lãnh đạo võ lâm minh chủ, kungfu cái thế.

Hồi tưởng lại những gì đã xem (dù phim chưa phát hết vào thời điểm đó), tôi chợt ngộ được một điều rằng:

Thanh niên ấy bá chủ võ lâm không bởi những thứ võ công anh ta học được trước khi bước chân đến đảo Hiệp Khách.

Điều này có ý nghĩa nào với bạn không? Tôi tin là CÓ.

Nếu bạn còn nhớ, thanh niên này đã học lóm kiếm pháp phái Tuyết Sơn, được chân truyền đao pháp từ Sử bà bà và có được luồng nội công thâm hậu khi kết nghĩa huynh đệ với Nhị sứ thưởng thiện phạt ác từ đảo Hiệp Khách.

Võ công tăng tiến từng ngày từ lúc không đánh lại ai đến lúc đa phần người khác cũng kiêng dè.

Nhưng nhiêu đó đủ đả bại tất cả những cao thủ khác hay chưa?

Bối Hải Thạch của Trường Lạc Bang vẫn giấu nghề, chưa kể đến thần công cái thế của Tạ Yên Khách hoặc 2 huynh đệ kết nghĩa của mình nên e là chưa!

Vậy mà chỉ bằng kỳ ngộ khi đứng trước bài thơ của Lý Bạch tại đảo Hiệp Khách, anh chàng gần như vô địch thiên hạ, nghĩ gì đánh nấy, không quan tâm đối phương cao hay thấp, ra chiêu biến hoá, đối thủ ngao ngán không rõ bàn môn tả đạo nào.

What happened in there?

Rõ ràng là anh chàng này bá đạo không vì võ công anh ta học trước đó, anh ta bá đạo vì “bỗng dưng” đứng trước 1 cơ hội vàng mà bất kỳ ai cũng khó mà có được.

Vậy có khi nào bạn có cơ hội như vậy hay không? Làm sao để lý giải kết quả khó tin của anh bạn này và nó giải thích thế nào cho sự thành công cá nhân?

Có lẽ câu trả lời liên quan tới câu chuyện tiếp theo…

Một điều khó khăn trong cuộc đời tôi cho tới lúc này, là vẫn thấy hối tiếc về những gì mình chưa làm, chưa trải nghiệm những gì mình muốn.

Bạn biết đấy, tôi ngần ngại trong việc thay đổi công việc khác, dụ dự khi quyết định xem có phát triển sang 1 lĩnh vực khác hay không? Tôi muốn học chơi đàn, muốn học photoshop, muốn học HTML… ví dụ vậy nhưng tôi ngại, tôi chần chừ.

Tôi muốn rằng công ty mình chọn sẽ là công ty cuối cùng, tôi mong rằng mình đang học là những gì cần thiết cho thành công sau này của mình. Tôi loại trừ những công ty khác vì cảm giác rằng sẽ không lâu dài, hay không học thêm kỹ năng vì cho rằng chúng không phù hợp với định hướng của mình.

Nhưng tôi vẫn mong đạt tới thành công đỉnh cao, vẫn mong đứng trước 1 cơ hội, 1 “bức tường đầy chữ” rồi kỳ ngộ giống như anh chàng trong Hiệp Khách Hành kia.

Nhưng bạn có biết sự khác nhau giữa chúng tôi?

Này nhé, nếu như việc anh chàng kia thành võ lâm minh chủ không nhờ những võ công học được trước khi bước chân đến đảo Hiệp Khách, thì tôi cũng không có lý do gì để tin rằng điều tương tự cũng sẽ xảy tới cho mình, cho dù tôi đã làm ở những công ty hay học những kỹ năng xác định trước đó.

Clear?

Vậy nên khác biệt chính là: tôi không thả lỏng để cho những thứ khác xảy ra với mình.

Tôi không thả lỏng để học lóm phái Tuyết Sơn, tôi không thả lỏng để học đao pháp của Sử bà bà, hay không chịu nổi khi phải uống 2 vò rượu độc nhằm giúp tôi có nội công thâm hậu hơn.

Tôi từ chối những điều đó vì nghĩ là… chắc đéo hợp!

Tôi từ chối những thứ đáng lẽ có thể xảy ra với mình vì tôi đang làm những thứ mà tôi nghĩ sẽ giúp mình đạt mục tiêu!

Nên rõ là tôi đã lầm. Những công ty tôi từng tham gia, những điều tôi đã học đều có thể không giúp tôi đứng trước 1 cơ hội lớn đến như vậy. Mà thậm chí, việc chọn lựa quá khắt khe, chính là lý do tôi tới nay vẫn chưa đứng trước cơ hội nào ra hồn.

Điều này đúng thế nào với những người đương đại?

Nếu tôi nhớ không lầm thì khi xưa Steve Jobs cũng phải lang thang đi học thiền hoặc học chữ thư pháp và vài ba thứ linh tinh khác trước khi xây nên đế chế Apple.

Nếu như không lầm nữa thì lão già bán KFC cũng lận đận mấy mươi năm rồi mới kiếm được tiền tỉ từ gà rán.

Hay tôi nhớ không lầm thì Elon Musk cũng thất bại chết lên chết xuống trước khi ai ai cũng biết tới ông.

Vậy thì những người này có biết trước thành công tột đỉnh sẽ đến với họ vào lúc nào không?

Không, dĩ nhiên, sao biết được.

Nhưng họ làm 1 thứ mà gần như gã điên nào như họ đều phải làm trước khi đứng trước cơ hội to tổ chảng kia.

Là gì?

[Hãy suy nghĩ trước khi xem tiếp, tôi không muốn làm bạn mất đi trí tưởng tượng]

Đó chỉ đơn giản là việc những người này không tự hạn chế những lựa chọn mà họ có thể. Họ không cần xác định trước cơ hội sẽ đối diện là gì, họ cũng không cần chuẩn bị “những gì là cần thiết” theo cách hiểu của nhiều người, họ chỉ đơn giản làm và học những gì mình “có duyên” hoặc mình thích.

Nếu thanh niên trong Hiệp Khách Hàng từ chối học đao pháp từ Sử bà bà vì quá yêu mến kiếm pháp phái Tuyết Sơn thì sao, nếu thanh niên này thấy 2 anh già nhị sứ nhìn hầm hố mà không làm quen hay uống rượu của họ thì sao.

Hay nói tóm lại là nếu anh bạn này tự giới hạn mình trong những lựa chọn? Nếu cứ khư khư học 1 loại võ công hay tham gia 1 bang phái, liệu anh ta có đối diện với cơ hội có thể khiến mình lớn hơn?

Như vậy, thành công mà chúng ta mong đợi, có khi không hoàn toàn xuất phát từ những gì chúng ta dự tính. Hay nói đúng hơn nó đến từ những cơ hội hiếm hoi trong đời.

Chúng ta có thể làm gì?

Có, điều chúng ta có thể làm, là chuẩn bị càng nhiều càng tốt những nền tảng mình có thể hấp thu, để khi đứng trước cơ hội lớn. Là chúng ta chứ chẳng phải ai khác.

Nên cũng đừng nhốt mình vào những lựa chọn thường thấy.

Giờ quay trở lại vấn đề 1 triệu đô nói hồi đầu. Chuyện tôi nói với chuyện này liên quan ra sao.

Nếu bạn để ý sẽ nhanh chóng nhận ra võ công của anh thanh niên sau khi đến đảo Hiệp Khách không phải gấp 2, 3, 4 trước khi cậu ta đến đó.

Phải là gấp bội hay thậm chí nhiều hơn.

Hoặc có thể là bước sang 1 cấp độ, thể loại hoặc tính chất võ công hoàn toàn khác so với nhận thức trước đó.

Nó giống như Siêu Saiyan =)))) khi bạn đạt tới cấp 1, bạn gấp 10 sức mạnh bình thường, còn đạt tới cấp 2, thì sức mạnh gấp 100 lần cấp 1, nghĩa là gấp 1000 so với bình thường.

Quá trình đó không dễ khi nó đòi hỏi phải tích tụ đủ năng lượng để có thể sang được cấp khác.

Tôi đang nói đến khoảng cách.

Tất cả những gì bạn có thể chuẩn bị giúp bạn đạt tới trình độ A của 1 thứ gì đó.

Nhưng cơ hội mà bạn tận dụng được (khi đã có 1 cái nền đủ tốt) có thể khiến bạn bay tới 1 độ cao không còn gấp 2 3 hay 4 lần đâu, mà cao hơn vậy nhiều.

Vậy nên có 2 cách giải thích cho việc 1 triệu đô là phần khó nhất khi muốn kiếm 10 triệu

1 là bạn tìm ra công thức kiếm được 1 triệu đô đó, rồi dùng công thức đó để tìm từng triệu còn lại theo kiểu luỹ tiến.

2 là bạn bỗng dưng nhận được cơ hội kiếm được 10 triệu đô luôn, nhưng với điều kiện bạn phải có khả năng kiếm 1 triệu đô trước cái đã.

Viết tới đây thấy làm biếng quá nên ngừng vậy. Hẹn gặp ở bài khác :3