January 5

0 comments

Review sách The Subtle Art of Not Giving a F*ck

mark manson, the subtle art of not giving a fuck

Bài này mình sẽ nói qua một chút cảm nghĩ về tựa sách The Subtle Art of Not Giving a F*ck.

Sách The Subtle Art of Not Giving a F*ck
Sách The Subtle Art of Not Giving a F*ck

Đây cũng là tựa sách khá nổi tiếng cách đây 1-2 năm, thời điểm đó thì mình chưa mấy quan tâm tìm đọc. Ấn tượng, suy nghĩ ban đầu của mình sau khi đọc tựa sách là có lẽ nó nói về việc bỏ mặc sự đời, không quan tâm ai nói gì.

Ấy vậy mà sai! Dĩ nhiên sau khi đã đọc qua cuốn này thì mình không còn nhận định như vậy nữa.

Ý tưởng của tác giả nhiều hơn như vậy. Nên nếu bạn cũng có đánh giá giống như mình ở trên, hãy mua 1 cuốn và đọc nhé. Đảm bảo bạn sẽ nhận định rất khác.

Mình mua tới 2 phiên bản, tiếng Việt và tiếng Anh. Tiếng Anh mình đọc, còn tiếng Việt mình mua sau cho bạn gái mình đọc, vì thấy nó rất hợp thời điểm.

Tuy nhiên bản mình đọc lại là ebook, do tiện lợi dễ mang theo.

Về cấu trúc thì quyển này bao gồm các chương mà mỗi chương là một bài học, được thể hiện (theo mình nghĩ), về logic thì rất lắt léo, nhưng kết luận thì rất đơn giản, dễ hiểu. Một số chương có vẻ lặp lại ở một số sách self-help khác, nhưng cách đưa tới kết luận của vấn đề thì mình thấy rất ấn tượng.

Mỗi bài học thể hiện qua những mẩu chuyện nhỏ liên quan, cách kể chuyện cũng rất đặc sắc.

Đây là một số ý tưởng mình thấy hay sau khi đọc gần hết quyển này.

Một số ý tưởng từ sách The Subtle Art of Not Giving A F*ck

Don’t try. Positive & Negative experience

The more you pursue FEELING BETTER, the less satisfied you become.

Đại khái là khi bạn càng theo đuổi những cái đang được xã hội đánh bóng như giàu có, xe cộ, vóc dáng… (tức là những trải nghiệm tích cực – positive experience) thì bạn càng dễ bị rơi vào negative experience (như thất vọng, buồn chán,…) do không đạt được, và bạn càng lấn sâu vào trạng thái đó bởi thứ gọi là The Feedback Loop from Hell (tức là bạn thấy mình thất bại, bạn buồn vì thấy mình thất bại, và bạn thấy buồn hơn vì thấy mình mình vì mình thất bại).

Đừng bỏ lỡ:  Review: Digital Marketing từ chiến lược tới thực thi

Một ý hay khác là tất cả các thứ tích cực, vui vẻ (self-help) phản ánh chính xác cái bạn đang thiếu.

Chẳng hạn đọc Dạy con làm giàu nghĩa là bạn đang nghèo.

Phần này mình nghĩ mình nên đọc lại, bởi vì khái niệm Mark đưa ra tương đối lắt léo.

500 tấn shit luôn chờ bạn phía trước

Chỗ này có nghĩa là dù bạn có né tránh khó khăn, chướng ngại tới đâu thì kiểu gì bạn cũng gặp nó.

Không có công việc nào suôn sẻ, không gặp trục trặc cả.

Chẳng hạn như việc bạn nghỉ làm ở 1 công ty vì nó đầy drama và mong tới công ty tiếp theo bạn sẽ được giải thoát, thì kiểu gì bạn cũng gặp 1 thứ hoàn cảnh đưa bạn tới quyết định nghỉ việc tiếp theo.

Cho nên phải hiểu là vấn đề, khó khăn, chướng ngại là không tránh khỏi, bạn phải đối diện hết.

Cái bạn có thể làm là chọn lựa vấn đề, khó khăn, chướng ngại tốt để mà Give a F*ck.

True Happiness chỉ xảy ra khi bạn tìm thấy vấn đề mà mình Thích thú khi có nó và Thích thú khi giải quyết được nó.

Personal Value

Việc bạn chuyển đổi con người của mình sẽ dựa trên việc bạn chuyển đổi những giá trị cốt lõi mà mình chọn. 

Trong củ hành 3 lớp của Mark Manson thì trong cùng chính là Personal Value
Trong củ hành 3 lớp của Mark Manson thì trong cùng chính là Personal Value

Giá trị của bạn xác định bản chất của vấn đề của bạn. Và bản chất của vấn đề xác định chất lượng cuộc sống của bạn.

Nếu bạn muốn thay đổi cách bạn nhìn nhận vấn đề của mình, bạn phải thay đổi giá trị của mình và cách bạn đo lường thất bại / thành công.

Mark đưa ra Shitty value cũng như Good value

Shitty Value

  • Pleasure 
  • Material success
  • Always being right
  • Staying positive: Tích cực liên tục là một hình thức trốn tránh. 

Good Value

Tiêu chí của good value bao gồm 1) dựa trên thực tế, 2) mang tính xây dựng xã hội, 3) tức thời và kiểm soát được

  • Honesty
  • Innovation
  • Vulnerability
  • Standing up for others
  • Self-respect
  • Curiosity
  • Charity 
  • Bumility
  • Creativity
Đừng bỏ lỡ:  Ebook The Anatomy of Humbug: How to think differently about Advertising của Paul Feldwick

Một số ý hay khác:

  • Giá trị là về sự ưu tiên
  • Khi chúng ta có giá trị nghèo nàn, chúng ta căn bản là give f*ck với những thứ vô nghĩa
  • Self-improvement (tự cải tiến): tức là ưu tiên giá trị tốt hơn, chọn thứ tốt hơn để give f*ck
  • Khi bạn có better fuck, bạn có better problem. Khi bạn có bette problem, bạn có better life.

Power và Responsibility

Bình thường phim ảnh hay nói Power lớn đi kèm với trách nhiệm lớn.

Thì Mark nói trách nhiệm lớn đi kèm với power lớn.

Nghĩa là chúng ta càng chọn đón nhận trách nhiệm trong cuộc sống này, thì power chúng ta có sẽ càng dồi dào.

Nhớ ngày xưa mới ra trường đi làm cho công ty của 1 Thầy trong trường (mình có đề cập việc này trong 1 bài viết gần đây), mình từng nghĩ sẽ đề xuất với Thầy cho mình in danh thiếp với chức vị Phó giám đốc hay Quản lý gì đó, để tiện cho mình trong việc gặp gỡ và tư vấn, chốt sales với các chủ doanh nghiệp.

Nghĩa là mình đang cho rằng ‘cứ cho tôi cái power đủ lớn đi đã’, tôi sẽ làm việc đấy việc đấy.

Nhưng sau này mình nhận thấy tương ứng với 1 chức vụ nào đó (power), thì trách nhiệm đòi hỏi không đơn giản như mình nghĩ. Nó áp lực hơn, phức tạp hơn 10x so với mình thấy.

Vì vậy hãy làm quen dần với việc nhận nhiều trách nhiệm hơn, để có nhiều power hơn là hợp lý. Bạn sẽ cân đối được giữa Power và Responsibitly dễ hơn so với nhận Power trước.

Action first

Nghĩa là nhiều lúc bạn phải gạt bỏ những cân đo, đong đếm trong đầu mà ra tay hành động tức thì. Hành động sẽ cho bạn biết mình cần điều chỉnh cái gì, giết chết nỗi lo lắng trong lòng, nhiều ý tưởng xảy đến hơn.

Mình gần đây cũng vậy, trước giờ làm digital marketing, chủ yếu viết nội dung, làm seo, chạy quảng cáo hoặc lâu lâu thì tham gia hỗ trợ một vài hoạt động dễ chịu. Nhưng gần đây mình được giao làm cả sự kiện.

Đừng bỏ lỡ:  Review: This is marketing (Thế mới là marketing) của Seth Godin

Nghĩa là phải liên hệ diễn giả, sắp xếp các hoạt động cần thiết để sự kiện. Ban đầu mình khá khó chịu và thực sự nghĩ chẳng biết phải làm gì với nó. Mình suy tính nhưng chưa bắt đầu, rồi dần dà cái cảm giác bế tắc nó hiện ra dần. Kiểu như khi bạn không làm gì cả thì nó ngày càng khó làm.

Rồi khi mình nhắm mắt đưa tay làm bước đầu tiên, rồi bước tiếp theo, rồi điều chỉnh, mình tổ chức sự kiện tốt hơn, trôi chảy hơn và có nhiều ý tưởng hơn.

Khi mọi lập luận, suy tính cần thiết đều đã được kể ra thì bước đơn giản còn lại là bắt tay vào làm thôi. Đôi khi chúng ta mãi tránh né sự thật đơn giản nó mà chẳng thành tựu nào được thành hình.

Okay. Tạm thời chỉ như vậy. Có thể mình sẽ đọc lại để hoàn thiện bài này.

{"email":"Email address invalid","url":"Website address invalid","required":"Required field missing"}
>