Đây là letter đầu tiên của Gary Halbert gửi cho các subscriber của mình.

Thời gian phát hành letter: Thứ 2, ngày 1 tháng 9 năm 1986 (lớn hơn cả tuổi mình). 

Đây có thể coi như bước đầu tiên của bác trên hành trình làm mô hình subscription 14 năm không ngừng nghỉ (từ 09.1986 tới 06.2000).

Các bài tiếp theo về letter của Gary, mình sẽ cố bám theo dòng thời gian này. Còn các bài cũ trước đây, khi nào mình biết được thời gian ra mắt thực sự, mình sẽ thay đổi lại trên tiêu đề bài đăng đó.

Giờ thì bắt đầu với letter của ngày 01.09.1986:

Cách hồi đáp đúng đắn khi nhận đơn hàng

Mới vào thư, Gary hỏi có nhớ đã nhận một letter của ổng với tờ 1 đô kèm theo nó cách đây vài tuần không?

Giờ letter này, ổng cũng gửi kèm theo tiền nữa, nhưng giờ là 1 penny – đẹp, sáng loáng, lung linh lấp lánh kiêu sa.

Tại sao ổng làm vậy?

Chưa ai từng tố cáo ổng vì sự “điên rồ” đó cả. Cái ổng làm là đang cố gắng “condition” mình”, ổng muốn người nhận chấp nhận ý tưởng có tờ tiền đó trong mail là kết quả của việc có mối liên kết với ổng. Ổng muốn đó trở thành 1 thói quen, muốn nó xảy ra mỗi ngày. Muốn mình hiểu cảm giác bị nhấn chìm trong đống mail cần tới 40 người để đếm nó như nào (đoạn này Gary tiết lộ trước về bức thư mang về 7.3 triệu đô).

Giờ ổng sẽ chỉ cách làm điều đó.

Đầu tiên, nếu để ý, thì bạn đã học được vài điều giúp tăng lợi nhuận của hầu hết công ty direct marketing. Ổng đang nói về Cách phản hồi đúng đắn khi nhận đơn hàng.

Ổng hỏi có biết cách mà hầu hết các công ty mail order làm là gì? Thường là nhập thông tin, nhập dữ liệu khách hàng, tạo nhãn dán, gửi nhãn tới nhà máy và đơn hàng được hoàn thành.

Như vậy thì DUMB (Ngu) lắm.

Đây là cái ổng khuyên làm:

Ngay khi nhận order thì gửi NGAY một letter “Cảm ơn, làm ơn gửi thêm tiền”. Ngay lập tức. Không cần chờ nhập dữ liệu luôn. Không cần chờ dán nhãn. Không cần chờ tới khi hoàn thành đơn hàng. Không chờ gì hết.

Đó là điều chính xác ổng làm.

  • Ổng gửi ngay thank you letter.
  • Ổng reassure mình đã có quyết định sáng suốt khi subscribe letter của ổng
  • Ổng resold lại những benefit
  • Ổng bảo rằng ổng có đính kèm 1 order form khác và ổng hỏi là có thể gửi nó cho “người mà mình yêu mến được không?”

Ổng hỏi:

  • Bạn có để ý rằng bằng cách đính kèm thứ gì đó vào đầu mỗi bức thư, ổng lập tức thu hút sự chú ý của người đọc?
  • Có để ý rằng ổng làm cho cái thứ đính kèm đó trở nên hợp lý thế nào trong bối cảnh phần còn lại của letter?
  • Có để ý copy của ông làm cho việc chuyển từ vật đính kèm tới chủ đề khéo léo ra sao không?

Tới đây hỏi mình có để ý hết hông, nếu hết thì tuyệt vời. Cái khen là bởi vì mình là subscriber của ổng thì subscriber của ổng ai cũng thông minh sáng dạ hết.

Rồi giờ tới chủ đề của letter tháng này.

Bí mật Direct mail từ một gã mọt sách tuyệt vọng

Ổng bảo bắt đầu sự nghiệp Direct order vào giữa những năm 1960. Đó là cơ duyên khi đọc được bộ hướng dẫn “The Direct Mail Guides”, viết bởi Thomas Hall.

Bác bảo bộ này hay ớn, vẫn giữ giá trị cho tới hôm nay, tài liệu hay nhất mà bác từng đọc về chủ đề direct mail.

Nói chung là mấy hướng dẫn trong cuốn đó kích thích lắm. Rồi bác phấn khích hơn khi đọc một bài báo The Report of Direct Mail của một người tên John Leslie.

Với bác thì 2 người này là anh hùng. Bác gọi là clear-headed doers (tí nữa bạn sẽ thấy Gary gọi vợ cũ ổng cục súc thế nào), cực kỳ thành công trong loại hình kinh doanh “lãng mạn và kích thích nhất”: Mail Order.

2 người này có tiền, phong cách sống, sự công nhận, mọi thứ mà 1 người đàn ông khao khát. Chỉ muốn mình có 1 ngày giống vậy.

Và rồi bác bay vào học hành. Chăm chỉ.

Bác đọc mọi thứ về quảng cáo, direct mail và mail order. Mọi thứ.

Sẵn sàng lái xe 500 dặm, hay tới New York để ghé thư viện mượn sách.

Bác bị Driven (dẫn dắt). Bác đọc hết sách. Tọng hết kiến thức. Đọc điên cuồng. Nhớ hết mọi quy tắc AIDA, IDCA, PPPP…

đọc tới đây tự nhiên nhớ lại cái video này….

Từ những gì đọc được, bác học hàng trăm bài split test, chứng minh những điều sau:

  • Dùng tem thư số lượng lớn thay vì bưu phí hạng nhất sẽ tiết kiệm hơn
  • Đoạn teaser copy ngoài bì thư luôn tăng tỷ lệ phản hồi
  • Đầu thư dùng 2 màu mực tốt hơn 1 màu mực
  • Direct mail package tốt nhất luôn bao gồm (bên cạnh mấy điều trên) 1 brochure 4 màu, một bì thư để trả lời và một phiếu đặt hàng.

Gần như đó là lời sấm luôn vậy. Nói chung là sách nào cũng nói vậy. Sách nào cũng nói là mình không thể make a complied list (chỗ này mình chưa hiểu ý nên để nguyên văn) được, rằng không nên cố gửi mail theo tên.

Có tranh cãi gì được không? Không, vì tất cả như được chứng minh rồi.

Vậy nên với những cái đã chứng minh đó, ổng quyết tâm làm giàu với direct mail.

Rồi routine của ổng thế này:

  • Nảy ra một ý tưởng sản phẩm như sách, báo cáo
  • Tuân thủ hết các rule đã học
  • Tạo direct mail package để bán sản phẩm
  • Rồi xin xỏ, ăn cắp, mượn tiền để mua bao thư, thư, brochure, mọi thứ in ra
  • Rồi ổng với vợ bỏ thư vào bì, dán tem, niêm phong, gửi đi
  • Ngồi chờ tiền tới
  • Và tiền không bao giờ tới, có nhưng rất ít.
Đừng bỏ lỡ:  Chẳng bao giờ biết đâu là một copy xuất sắc

Rồi bác phải bắt đầu lại:

  • Tìm một sản phẩm hoặc ý tưởng khác
  • Làm lại mọi thứ lần nữa

Bị ám ảnh tới nỗi, nếu cần thì dùng tiền trả hóa đơn để test tiếp

Đôi khi ổng và vợ chờ order tới trong sự bực tức, không gian tối hù, không nước nôi bởi vì không có tiền trả hóa đơn.

Điều này khiến họ mệt mỏi, ổng nói vợ ổng bảo là hãy ngừng ba cái chuyện này lại, khéo lại bị cúp nước nữa thì mệt. Ổng hỏi có tưởng tượng nỗi không? How narrow-minded a person can be? (Làm sao lại tồn tại một người đầu óc hạn hẹp vậy chứ?)

Rồi cuối cùng 2 người li hôn.

Sau tầm 3 năm của cái hiện thực tê tái này, ổng ngồi xuống và suy nghĩ:

Gary, what do you do if you had to make your next mail work? What if you could only mail to one letter and, if you didn’t get a response, you would, quite literally, be beheaded?

Gary, mày sẽ làm gì nếu phải làm cho đợt mail kế tiếp hiệu quả? Việc gì nếu như chỉ có thể gửi một bức thư và nếu không có đơn hàng nào, mày sẽ bị chặt đầu?

Hãy thử suy nghĩ như kiểu cuộc sống của mình sẽ phụ thuộc vào lần gửi thư tiếp theo. Bạn có làm được không? Có thể đặt mình vào suy nghĩ như vậy không?

Ổng làm vậy và ổng đi tới một vài kết luận:

Get envelope delivered và Get it opened

Nếu thực sự phải gửi một letter tới người lạ, và bạn phải có bằng được 1 đơn hàng từ hắn ta, hoặc bạn sẽ bị giết, thì ổng nghĩ đây là cách mình sẽ làm.

  • Nếu người lạ đó đi chỗ khác sống, thì bulk rate letter (thư gửi hàng loạt) của ổng sẽ không được chuyển tới người đó.
  • Nếu bulk rate mail được giao tới đúng nơi, nhưng sẽ sợ chết khiếp nếu người nhận thấy một bulk rate mail, không mở nó vì họ bận hoặc thấy không muốn mất thời gian để mở gì cả ngoài thư có tính cá nhân (personal mail)
  • Ổng có nghi ngờ rằng nhân viên bưu điện đôi khi sẽ quăng bỏ bulk rate mail vì họ mệt và lười, và họ biết sẽ không ai cần tới nó.

Nên với 3 lý do đó, ổng quyết định gửi mail cái thư “life or death” đó bằng thư hạng nhất (first class postage).

Nhưng mà vì đời ổng was on the line (cũng ko biết chỗ này nên dịch sao), nên ổng muốn chắc chắn người nhận biết nó là mail hạng nhất.

Nói cách khác, ổng sẽ không muốn gây hiểu lầm bằng việc dùng metered mail hay chỉ ra đó là mail hạng nhất.

  • Do cuộc đời của ổng sẽ phụ thuộc vào việc bức thư được mở, nên ổng quyết định sẽ dùng tem sống (live stamp) luôn. Ghê hông.
  • Tiếp theo, ổng quyết định không dán nhãn lên bì thư (vẫn do cuộc đời ổng phụ thuộc vào đó). Thay vào đó, ổng gõ, hoặc viết tay cái tên và địa chỉ lạ của ổng lên bì thư vì ổng muốn người ta nhận thư đó như một personal communication.
  • Rồi ổng quyết định không viết đoạn teaser lên bì thư luôn. Ổng không muốn rủi ro với cuộc đời mình trên việc nhận phản hồi từ người lạ nếu ngoài bì thư ghi: Đây là cách mua tạp chí TIME với nửa giá. Ổng quyết định nếu viết sẽ viết “URGENT” hoặc “FIRST CLASS MAIL” hoặc thôi không ghi gì hết.
  • Còn cái corner card? Có cần ghi rõ nó tới từ đâu không? Ghi đại loại như Time Life Books, The Ajax Widget Company, Halbert’s Mail Order Gadgets. Cũng không nốt, chỉ cần ghi địa chỉ.

Như vậy là ổng quyết định thư của ổng sẽ được gửi tới với một cái bì thư personal-looking trắng trơn cùng 1 con tem sống, không teaser và corner card chỉ ghi địa chỉ trả lại của người gửi.

Gary nói rằng đây chính là quá trình đột phá của original concept thinking mang lại hàng trăm triệu đô cho ổng.

Như vậy là xong phần bì thư. Ổng đã làm mọi thứ có thể để thư được gửi tới và được chấp nhận như một bức thư cá nhân, và đạt được điều căn bản, quan trọng nhất trong Direct Mail:

I GOT MY ENVELOPE DELIVERED and I GOT IT OPENED!

Lý do số 1 cho sự thất bại tài chính của hầu hết direct mail là Không được giao tận nơi và / hoặc không được mở ra coi!

Ngoài việc make wrong offer to wrong list (đưa offer sai cho sai list), thì không giao tới nơi hoặc không được mở là sai lầm số 1.

Nghĩ xem, dù copy của bạn có lấp lánh ra sao, offer thu hút, giá hấp dẫn mà mà người nhận không nhận được hay không mở ra?

Bác bảo điều này với bác quá rõ ràng mà bác lại cảm thấy có chút ngu muội vì chần chừ với nó. Vậy mà bác đã từng chần chừ thay vì sợ phá sản và phá sản là chỗ nhiều mailer gặp phải do không thể nắm được khái niệm đơn giản và rõ ràng này.

Rồi, bây giờ giả định như thư đã được mở. Vậy còn lo thêm chuyện gì nữa?

Real honest to God personal letter

Chuyện gì xảy ra nếu người nhận mở cái anh ta nghĩ là một bức thư cá nhân nhưng rồi anh thấy phát hiện không phải vậy? Vì anh ta thấy một brochure màu, phiếu đặt hàng…?

Không tốt chút nào cả. Không nếu như cuộc đời bác phụ thuộc vào việc nhận response. Không việc gì phải rủi ro với chuyện đã làm người ta mở thư của mình rồi.

Thế là ổng quyết định ổng muốn người ta thấy một thứ khi mở thư ra. Và đoán là bạn không thể biết, trừ khi bạn có broad-minded. Đó là người ta sẽ thấy…. Bức Thư – real honest to God personal letter.

Đừng bỏ lỡ:  Khác biệt giữa World class copywriter và Average copywriter

Vậy là life or death mailing đầu tiên của bác chỉ có 2 yếu tố:

  • Một plain envelope và
  • Một simple one page (361 từ) letter trông như thư cá nhân đánh máy.

Thư này hiệu quả không?

Thư này tạo ra doanh thu đặt hàng là 7..3 triệu đô và là nguồn tiền xây dựng công ty mail order (Halbert) tuyển hơn 700 người, 40 trong số đó có nhiệm vụ kiểm tra tài khoản ngân hàng mà thường phải nhận 20 ngàn tờ séc mỗi ngày.

Bác lưu ý là suy nghĩ của bác về những thứ chứa trong một gói direct mail sẽ thay đổi theo thời gian. Bác học cách đạt được cùng một hiệu quả bằng cách dùng bulk rate stamps (tem hàng loạt giá rẻ), hoặc kèm theo bao thư trả lời và một form đặt hàng.

Toàn bộ bên trên là quá trình đột phá trong việc phát triển khái niệm A-pile, B-pile.

Và đây là các giải thích ngắn gọn về khái niệm này:

Concept A-Pile vs. B-Pile nổi tiếng

Tất cả mọi người trên thế giới đều chia mail thành 2 xấp gọi là A pile và B pile.

  • A pile là những letter có tính cá nhân (hoặc trông như thế)..
  • Còn B pile là những thứ như: Bill, catalog brochure,, printed announcement, envelope chứa thông điệp bán hàng…

Đảm bảo thư NẰM trong A pile

The most important thing you can ever do when creating a direct mail promotion is to make sure your letter gets in the A pile.

Điều quan trọng nhất bạn có thể làm khi triển khai quảng cáo bằng direct mail là đảm bảo thư của bạn nằm trong A pile.

Lý do là vì ai cũng sẽ mở A pile, còn B pile thì họa may..

Khi bạn dùng hàng ngàn hoặc hàng triệu đô để gửi mail thông điệp, bạn sẽ muốn đảm bảo là ai nhận được thư của mình sẽ ít nhất mở phong bì ra.

Sự khác nhau bên ngoài của một bì thư A pile và một bì thư sẽ bị cho vào B pile.

  • Bì thư của A pile lúc nào trông cũng personal, như thể chúng là sự giao tiếp giữa người thật với người thật. Bì thư A pile tốt nhất lúc nào cũng có tem sống dán lên, không dùng teaser bên ngoài, cũng không cho biết nội dung bên trong là về gì, chúng ít khi quá bự hoặc có hình thù lạ. Bác bảo cần ví dụ thì coi lại cái phong bì chưa cái letter đang đọc này.
  • B pile thường hay dán địa chỉ, có teaser copy trên bì thư, có đồ họa đạt giải, ảnh chụp, cửa sổ Yes-No, tem bulk rate, và mọi thứ mà một chuyên gia direct mail nghĩ rằng sẽ giúp bì thư được mở.

Cứ tưởng tượng một người bận rộn ra mở hộp thư và cầm trong tay một tập hợp các tác phẩm sáng tạo, những phong bì được in màu…

Con người bận rộn kia sẽ làm gì với mớ đó? Quăng chúng đi? Không phải.

Điều đầu tiên họ làm là sort it through (sắp xếp) để coi có nhận được cái A pile letter nào không. Xong rồi mới quăng đi.

Tất nhiên không phải lúc nào cũng quăng hết đi, đôi khi sẽ có bì thư thu hút chú ý, đôi khi có nhu cầu mua cái gì đó liên quan, hoặc đang ngóng chờ 1 cái mail nào đó… thì hẳn sẽ mở nó ra.

Nhưng đừng phụ thuộc vào việc đó. Chỉ có một tỷ lệ không đáng kể mà thôi..

Rồi, nếu làm cho phong thư của mình rời vào A pile rồi, thế điều quan trọng tiếp theo là sao? Đó là….

Đảm bảo thư Ở LẠI trong A pile

Nghĩa là:

Khi khách hàng tiềm năng nhận được phong thư trông như A pile rồi thì không nghi ngờ gì, nó sẽ được mở.

Tuy nhiên chuyện gì xảy ra nếu như anh ta mở ra và thấy cả đống tài liệu tạo nên một tác phẩm nghệ thuật: big colorful brochure, yes no tokens, lurid, oversized order form, ingenious award winning…

Họ sẽ quẳng đi hết.

Đây là cách tốt hơn:

Hãy tưởng tượng khách hàng mở bì thư A pile ra và thấy Graphics on Parade (tấm hình chụp thiên đường), thấy một bức thư được viết tay, đơn giản, và một bao thư trống khác, trắng, được niêm phong, và có dòng chữ: Chừng nào đọc xong thư thì hẳn mở (Please open this envelope as soon as you read my letter).

Điều gì xảy ra? KH sẽ đọc bức thư để xem nó là về cái gì.

Nếu đủ kỹ năng, thì bức thư sẽ thu hút sự chú ý của KH, làm họ interest, khiến họ thích thú sản phẩm, dịch vụ của bạn, cuối cùng nó đề cập tới phong thư dán kín kia, bảo họ mở nó để có thêm thông tin. (Chỗ này giống công thức AIDA nè bắt đầu có sự liên kết rồi nha).

Và khi họ mở cái phong thư kèm theo đó ra?

Không có gì đặc biệt cả, vẫn là order card, brochure, reply envelope,… những thứ nằm trong B pile envelope thôi.

Điều khác biệt ở đây là thời điểm mà anh ta thấy những thứ đó. Matter of timing.

Selling is like seduction (Bán hàng như cua gái vậy). Nếu mày muốn người phụ nữ lên giường với mày, thì việc cô ta Yes hay No phần lớn là vấn đề thời điểm mà mày đặt vấn đề. (Cái này giống như nguyên lý nền tảng trong (digital) marketing, mọi thứ đi theo một sequence / trình tự)

Nếu đề nghị ngay lập tức, hầu như cô ấy sẽ nghĩ mình creep. Nhưng nếu mình chờ, chờ tới khi cô ấy biết mình 1 chút, tới khi mình mời cô ấy đi ăn 1 2 lần gì đấy, tới khi cô ấy có cơ hội làm nóng với mình, hiểu mình là ai, thì cơ hội nhận Yes sẽ cao hơn nhiều.

Bán hàng, bất luận là door to door, direct mail, tv, radio, quảng cáo trên báo… thì nó đều như vậy.

Nếu bạn chịu khó warm up (làm nóng) một chút, thu hút người đó trước khi bạn đưa ra một câu hỏi lớn (Mày có mua hàng của tao không?), thì closing rate sẽ có thể tốt hơn.

Đừng bỏ lỡ:  Starving Crowd: Lợi thế đảm bảo chiến thắng trong bất kỳ thị trường nào

DON’T BE A MASOCHIST (Đừng cuồng dâm)

Một ví dụ triệu đô

Từng có lúc Gary được mời tới Las Vegas để giúp một người đang có vấn đề. Một người bà con của Colonel Sanders (ông chủ KFC), vừa thừa hưởng một mớ tiền bán gà chỗ Colonel và đã đầu tư khá nhiều vào vitamins giá cao mà không biết cách bán làm sao.

Vitamins chưa nhiều trong kho, anh ta và đối tác muốn biết làm sao để bán hết số này bằng direct mail.

Gary không hứng thú lắm.

Mà ổng chỉ hứng thú với một promotion được gửi mail bởi một trong những người ở buổi họp, và bảo với người đó làm ổng muốn làm lại mailing piece cho anh ta.

Anh ta không quan tâm. Anh ta bảo mailing của anh hoạt động tốt, bảo rằng đã gửi 300 ngàn tới 1.2 triệu thư mỗi tháng và kiếm được kha khá lợi nhuận rồi.

Gary bảo với ông này là mailing của ông hoạt động đấy nhưng mà nó dở lắm.

Bảo ổng là Gary đã khám phá ra an appeal (cái gì đó thu hút) mà right on target (đâm trúng hồng tâm) với những người mà anh ta gửi thư tới.

Bảo ổng là nếu ổng để Gary làm lại mailing package và biến nó thành A pile thì kết quả sẽ khiến anh ta khó thể nào tin.

Ông này đồng ý, viết một tấm séc lớn.

Gary trở về Long An (LA) và trước khi máy bay cất cánh, ông ấy đã xong xuôi mọi thứ. Ổng viết lại cái promotion (làm gọn lại để đọc trôi chảy). Chủ yếu là reformat lại promotion đó.

Đảm bảo rằng bì thư trông personal để nó nhảy vào A pile và đảm bảo KH sẽ đọc sales letter.

Kết quả là gì? Liệu nó mang lại kết quả thực sự hay chỉ là lý thuyết?

Promotion đó kiếm được gần 96 ngàn đô mỗi tháng, nghĩa là thêm cỡ 1 triệu đô mỗi năm.

Case closed.

Làm giả chữ viết bằng máy tính

Giờ trở lại với tình huống mà ổng bảo là phải thuyết phục người vợ pig-headed (chỗ này mình nghĩ bác nói hơi quá đáng, sao lại gọi vợ cũ của mình là pig-headed được nhỉ) đang coi nước với điện quan trọng hơn là làm thêm một thử nghiệm direct mail nữa.

Sau khi ổng hiểu được bức thư life or death đó nên trông cá nhân hơn, ổng quyết định nếu ổng có thể làm cho sales letter đó trông như được thực sự gửi bởi một cá nhân thì sẽ rất tuyệt vời.

Và đó là khi ổng tìm ra cách: Giả chữ viết bằng máy tính (MAKE A FAKE COMPUTER LETTER!)

Trước đó khá lâu, chữ viết máy tính computer letter chỉ vừa mới thu hút sự chú ý của cộng đồng direct marketing.

Những cái đầu tiên khá kinh, mọi ký tự bị upper case type và trông như thư tuyên bố chiến tranh chứ không phải thư cá nhân.

Sau đó một người tên là Leo Yochim đã phát triển computer letter nhìn giống như ký tự viết tay.

Và những bức thư máy tính đầu tiên này tăng tỷ lệ response lên 300%.

Cái hay là rất ít người biết làm sao để tạo được computer letter và nữa là nó tốn cả gia tài để lập trình và tạo ra những letter như vậy.

Tất nhiên như thế thì không thể cho một người không có tiền trả bill như Gary gánh nổi.

Rồi cái việc bắt đầu thư bằng Dear sir, Dear Occupant, Dear Resident thì lại càng phá dở bức thư “do or die”.

Rồi một ngày ổng đọc được 1 bài báo thay đổi đời ổng.

Bài đó nói về một quý bà tìm được cách khéo léo để kiếm thêm cho thu nhập xã hội của mình. Việc bà ấy làm là tới thư viện, lấy ra một vài cái surname (họ), làm vài nghiên cứu và coi coi liệu có một gia huy (coat of arms) gắn liền với cái tên đó không.

Và nếu có, bà ấy sẽ vẽ lại nó và in nó lên một cái thẻ. Rồi bà gửi mail cái postcard đó cho những ai có cái họ đó sống trong hạt (county) của bà.

Cái postcard ghi là bà ấy tìm được gia huy (coat of arms) liên quan tới tên của người nhận và nó được thiết kế với màu trắng, đen, rồi bảo nó sẽ tuyệt làm sao nếu có màu và đề nghị vẽ lại một cái cho người đọc với một mức phí hợp lý.

Còn đây là cách để fake computer letters.

Những gì ổng làm là lấy một đống danh bạ từ một đống thành phố lớn, lọc ra những cái tên có Andersons, Bakers và Halbert trong đó và gõ 1 letter bắt đầu bằng “Dear Anderson” và nhắc tới cái tên đó suốt lá thư.

Và nó hiệu quả thực sự.

Ban đầu thì bác dùng danh bạ thật (tức là làm thủ công), nhưng sau khi có tiền rồi thì cùng với partner nhờ 1 người lấy toàn bộ tập tin và xếp theo thứ tự alphabet.

Xong rồi lấy 20 cái họ, địa chỉ của toàn bộ danh sách đó được dán lên phong thư.

Sau cùng thì lấy một cái tên cụ thể, in ngoài bì thư và những chỗ có tên trên thư. Sau đó gửi đi.

Kết quả: Hàng triệu đô doanh thu. (7.3 triệu đô như đã nói)

Bác lưu ý ở phần P.S là:

  • Một số cái tên hoạt động rất hiệu quả, một số thì không. Và ổng gợi ý về việc test một danh sách (bảo sẽ tiết lộ vào letter tiếp theo).
  • Ổng nói ổng hết mình vì người đọc lắm. Nên bảo là giới thiệu thêm bạn bè cho ổng đi… vì ổng có kèm 1 phiếu order còn trống khi gửi kèm letter này (thấy ghê không, bác đang ứng dụng cái bác vừa dạy ở trên vào chính letter này, tuy nhiên điều này là hợp lý vì thời điểm này ổng mới bắt đầu sales letter, nên số lượng subscriber có thể còn ít).

Nguồn: Coclac.net – Direct response and Copywriting