Pickup the phone

Vô tình giọng em vang lên

Ho Chi Minh

Vietnam

247

of Every day

Tại sao làm ở đây chỉ có mấy tháng đã nghỉ?

16 Feb

Tại sao làm ở đây chỉ có mấy tháng đã nghỉ?

0Shares

Hiếm khi tôi viết những tâm sự cá nhân như thế này nhưng hôm nay cũng tương đối nhàn hạ nên viết vài dòng tâm tư chơi.


Tôi không biết nên coi công việc gần đây mình làm là 1 vết nhơ trong sự nghiệp, một thất bại toàn diện khiến tôi nhìn nhận lại bản thân mình hay là 1 sự kiện có ý nghĩa trong đời.

Hoặc cả 2, thường là vậy.

Tôi hiếm khi đề cập đến những rắc rối nơi làm việc của mình.

Ra trường và đi làm ngót cũng hơn 10 năm, gặp không ít những rắc rối trong quan hệ công việc nhưng chẳng bao giờ tôi nói ra ngoài cho người khác biết vì với tôi, làm tốt làm hết mình công việc của mình là đủ rồi, tôi không muốn vướng vào những rắc rối hay công kích mang tính cá nhân, chia bè kéo cánh.

Có lẽ sau hơn 10 năm đi làm chẳng thay đổi con người tôi là mấy, ngoài cố gắng làm tốt bổn phận của mình, tự bồi đắp thêm kiến thức, tôi chẳng quan tâm mấy đến những mưu toan, đấu đá nhau trong nội bộ, dù vô số lần bị kéo vào cuộc những vẫn tự coi mình là kẻ đứng ngoài.

Thực sự tôi chỉ giỏi chơi trò trinh thám, chứ không giỏi chơi ‘chính trị’ cho lắm.

Nhưng tất cả những ‘né tránh’ đó như dồn nén từng ngày rồi giáng 1 đòn vào tôi trong công việc gần đây nhất, công việc mà tôi vừa nuối tiếc khi phải từ bỏ nhưng lại không thể tiếp tục.

Sau hơn 6 tháng làm việc và được tin tưởng giao quyền quản lý dự án, được tạo cơ hội đi đào tạo khách hàng, học viên… tôi đột ngột rời khỏi trong sự mong mòn mong mỏi của 1 nhóm ‘siêu anh hùng’ – những người làm được việc nhưng cái tôi thì lớn hơn tôi vài bậc.

Tôi đã nhận lấy những công kích về mình cho những việc đáng ra tôi hoàn toàn thấy mình vô can, tôi kiềm nén bản thân để không bộc lộ bất cứ sự mất bình tĩnh hay lời lẽ nào. Từng là một người rất nóng tính, tôi hiểu tác hại của những lời nói trong cơn tức giận hay ấm ức.

Nhưng có vẻ các siêu anh hùng không hiểu điều đó và liên tục ban cho tôi những đòn công kích lên tâm trạng vốn đã không mấy thoải mái về con đường sự nghiệp của mình.

Tự đáy lòng, tôi tin những người này không phải là người xấu, chỉ là tôi tình cờ đóng vai kẻ ác trong mắt họ mà thôi.

Cũng tốt, cuộc sống của tôi cũng xoay 3 4 chiều rồi, từ vai phụ, đến vai chính, rồi vai quần chúng, bla bla… giờ thì có thêm vai phản diện.

Tôi thực sự không muốn đưa khoảng thời gian làm việc ít ỏi này vào CV của mình, nhưng vì định hướng công việc cá nhân, tôi buộc phải đưa vào (vì tôi là một nhân viên có chuyên môn, trách nhiệm và làm ăn chuyên nghiệp thì tội gì phải mặc cảm không đưa vào, vả lại tôi cũng bồi dưỡng kha khá về chuyên môn trong thời gian ngắn ngủi đấy) và phần còn lại của câu chuyện là giải thích cho nhà tuyển dụng mới tại sao tôi đi và sự đánh giá lúc này là của họ.

Đa phần ta sẽ thấy vấn đề ở một người làm việc mới nửa năm đã nghỉ là vấn đề của lòng trung thành, nhưng với tôi, đó là do sức đề kháng yếu trong những vấn đề ‘chính trị’ cá nhân.

Với người thân, tôi bộc bạch thẳng thắn hơn rằng mình bị chơi, mình bị công kích hội đồng 1 cách cố ý. Nhưng với nhà tuyển dụng, tôi bảo rằng đó là vấn đề xung đột nội bộ không kiểm soát được.

Giờ tôi tình cờ xem lại FB của các ‘siêu anh hùng’, những người từng công kích tôi, tôi thấy sự vui vẻ toát lên trong cuộc sống của họ, lòng tôi cũng thấy họ vốn dĩ ko phải là người xấu, và cũng thấy quyết định rút lui của mình là sáng suốt. Vì tôi còn ở lại, cái dự án đấy cũng sẽ không tiến thêm được bước nào, đơn giản đó là tác hại của xung đột nội bộ.

Tôi thầm chúc cho những con người từng ‘chơi hội đồng’ mình sẽ có được một hành trình thành công sắp tới, tuy nhiên cũng mong họ sẽ trải qua 1 trận chiến khác với vai diễn villain giống như vai tôi đã trải qua. Đó ko phải là mong mỏi về sự trả thù ngọt ngào, đó là góc nhìn mà tôi ước gì ở thời điểm đó, họ thấy những gì tôi thấy.

Tạm biệt các ‘siêu anh hùng’.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *