Thiệt ra trước đây mình có nhiều điều quý giá nhận ra lắm, trong năm 2018 mình nhận ra tới hai mươi mấy điều, nhưng vì lười, không viết thành cái gì đó, đăng lên cho dễ nhớ, sau ngồi nghĩ lại thì quên mất rồi.

Nên tập thói quen ghi lại để ko quên!

Lan man 1 tí trước khi vào đề nhé!

Trước đây mình khá lại ỷ lại vào trí nhớ tốt, năm học cấp 2 (lớp 6) mình từng tu luyện cuốn Bí quyết học bài mau thuộc, đi đâu cũng mang theo, đọc xong cái tự nhiên nhớ rất nhanh mọi thứ.

Sau này nghĩ lại hoá ra do mình ảo tưởng, đai loại là nếu thấy mình nhớ tốt thì mình nhớ tốt, thấy mình giỏi thì mình giỏi thôi, và thấy mình đẹp trai thì đẹp trai thôi.

Cứ như lẽ tự nhiên chứ không nghĩ gì nhiều.

Sau đọc sách nhiều mới biết hoá ra là Tự kỷ ám thị.

Cũng chừng vài năm trở lại đây thì mình không còn chứng tỏ bản thân thuộc loại trí nhớ tốt, dù đôi khi có thể hiện ra ngoài, mà bắt đầu quý trọng cây bút, cuốn sổ.

Ý tưởng thì nhiều, nhưng chỉ trông cậy rằng trí nhớ ta là số 1, thì có ngày bạn sẽ lại hối hận vì chính suy nghĩ đó.

Mình từng nói điều này với một vài bạn làm cùng, nhưng có vẻ idea về cây bút, cuốn sổ các bạn đã làm suốt quãng thời sinh viên nên giờ thấy ngán ngẩm hơn là logic đằng sau nó.

Mình hiểu, rằng khi còn trẻ ta có quyền tự hào rằng trí óc thuộc hàng đỉnh, còn minh mẫn, nhưng rồi bạn sẽ thấy hệ quả của tuổi tác – sớm thôi.

Done, giờ ta quay lại điểm chính.

Sự cạnh tranh

Sự cạnh tranh
Sự cạnh tranh

Cách đây gần 1 tuần, trong cuộc họp về sản phẩm mình đang kinh doanh, có 1 suy nghĩ chạy qua trong đầu mình: “Đây là sản phẩm đầu tiên ở VN, liệu có những ai đang nhăm nhe để tạo ra 1 sản phẩm tương tự để cạnh tranh và hất cẳng mình không“.

Đừng bỏ lỡ:  Tay này chẳng biết gì về copywriting nhưng lại làm rất giỏi…

Điều này giống như việc người ta hay nói về việc sợ đánh cắp ý tưởng khởi nghiệp độc đáo của bạn vậy.

Mặc dù thực tế mà nói, nếu thực sự có ý tưởng độc đáo, thì cũng chẳng đảm bảo bạn sẽ thành công với ý tưởng đó.

Có 2 luận điểm liên quan đến điều này.

  • Thứ 1, điều bạn nên làm (theo recommended) là chia sẻ ý tưởng đó càng nhiều người càng tốt, và tốt nhất là chia sẻ đến đối tượng mục tiêu mà bạn sẽ phục vụ. Ít ra bạn sẽ thấy nó có khả thi hay không.
  • Thứ 2, điều đảm bảo thành công cho 1 ý tưởng nằm ở việc thực thi nó, chứ không phải nó hay dở ra sao. Cái này nhiều người nói rồi, ăn thua là ở execution, team của bạn có khả năng thực thi biến ý tưởng thành hiện thực hay không thôi. Còn sao chép ý tưởng của nhau là chuyện thường ở huyện.

Tuy nhiên, điều mình nhận ra trong ngày hôm đó là, cho dù ý tưởng ban đầu của bạn có bị sao chép, thì cũng đừng lo, vì sự khác biệt bạn tạo ra cho sản phẩm dịch của mình sau này nằm trong bộ não của bạn, hay nói cách khác là khả năng sáng tạo của bạn.

Có vẻ hơi khó hình dung, nên như vầy cho dễ hiểu.

Bạn có thấy Facebook luôn thử nghiệm vô số tính năng mới không, và hẳn nhiên có cái được cung cấp cho số đông, có cái không phù hợp lắm nên bị ‘kill’ từ trừng nước.

Nhưng điều quan trọng ở đây là họ luôn đổi mới với chính những cái hiện hữu. Thậm chí sự thay đổi dễ thấy nhất là từ các nút React ở mỗi bài đăng Facebook.

Từ nút Like, họ bổ sung thêm Giận, Buồn, Ngạc nhiên, Tim. Từ flat UI, họ làm nó sần sùi kiểu 3D.

React cũ

React mới

Các ý tưởng luôn được thử nghiệm để cho ra những cái mới khiến người dùng (chúng ta), với bản chất con người là luôn ưa thích sự thay đổi, cảm thấy thoả mãn.

Đừng bỏ lỡ:  Kế hoạch? Kế hoạch nào?

Còn nhiều ví dụ có thể thấy lắm.

Tóm lại ở đây là, khi bạn có một trí tưởng tượng phong phú về việc sản phẩm của mình sẽ thế nào trong tương lai, và sẵn sàng thêu dệt cho nó những đôi cánh đa dạng, hấp dẫn, hữu ích với người dùng, bạn sẽ không phải lo quá về vấn đề cạnh tranh.

Bạn chỉ nên lo khi nghĩ rằng những gì bạn có đã là đủ, vì lúc ấy, ai đó đang vượt lên bạn rồi.

Quả là sự thành công sẽ phụ thuộc vào trí tưởng tượng của bạn đi tới đâu.

Mục tiêu xa và gần!

Mình lại đặt cái cụm từ hơi khó hiểu đúng không.

Câu chuyện liên quan nó như thế này, mình cũng chưa có kết luận nào nhưng cảm nhận rằng nó khá là thú vị.

Công ty mình có một bảng vòng tròn đồng tâm để phóng phi tiêu, tranh thủ trong những giờ nghỉ giải lao hoặc gì đó ko biết.

Phóng phi tiêu

Mình khá thích trò này với idea duy nhất trong đầu, nó giúp mình tập trung vào cái gọi là mục tiêu.

Vậy nên mình thực hành với mục tiêu 5 mét.

Phải luyện đến khi 80% xác suất mỗi lần ném sẽ từ 8-10 điểm (gần hồng tâm).

Mình tranh thủ mọi lúc có thể để ném.

Có lúc cứ tưởng đã nắm bắt được bí quyết gì đó về lực tay, về cử động toàn thân như thế nào để ném hiệu quả nhất… thì hôm sau lại quên mất tiêu.

Rồi đến cách đây hơn 1 tuần, khi cảm thấy khá bất lực trước mục tiêu 5m, nhưng khả năng mỗi lần ném thay đổi, thì mình chuyển khoảng cách xa hơn gấp rưỡi.

Xa hơn, khó ném hơn và cảm giác về lực tay, cứ động cơ thể cũng không còn nằm trong tầm kiểm soát.

Phải nói là có khá nhiều cú ném rơi ra khỏi bảng, đâm vào tường hoặc vào đâu đó.

Liên tục thử thách như vậy trong vòng 3 ngày.

Đừng bỏ lỡ:  Share

Cho đến khi mình quay lại khoảng cách 5m như trước thì điều bất ngờ (chắc bạn có thể đoán) xảy đến.

Bỗng nhiên việc ném ở khoảng cách này dễ rơi gần hồng tâm hơn bao giờ hết.

Thực sự rất ngạc nhiên khi mình vừa thất ở cả hai khoảng cách 5 mét và 7,5 mét thì giờ đây lại thành công ở khoảng cách 5 mét lại dễ hơn rất nhiều.

Mình tiếp tục thực hành ở khoảng cách 7,5 mét rồi quay lại mức 5 mét thì kết quả vẫn ngon lành.

Bài học rút ra là, phải thử thách mình ở mục tiêu lớn hơn, dù fail hay ko fail, thì các mục tiêu ở mức thấp hơn đều có thể hoàn thành dễ dàng mà không mất quá nhiều nỗ lực.

Điều này cũng liên quan đến việc bạn đặt ra mục tiêu thế nào trong công việc và những nỗ lực bạn bỏ ra ở mức nào. Đúng chứ?

Tuy nhiên mình sẽ ko bàn thêm gì ở đây. Hãy kết luận và rút ra điều gì đó theo phong cách của bạn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *