Pickup the phone

Vô tình giọng em vang lên

Ho Chi Minh

Vietnam

247

of Every day

Đọc Ngấu nghiến nghiền ngẫm, suy nghĩ thay đổi được gì?

21 Jan

Đọc Ngấu nghiến nghiền ngẫm, suy nghĩ thay đổi được gì?

0Shares
Predatory Thinking – Dave Trott

Mình đọc Ngấu nghiến nghiền ngẫmnhận thức mới mẻ đã nói ở đây, và lần này là lần thứ 2 mình đọc, nghĩa là đọc lại nhưng với các ghi chú hẳn hoi.

Dù chưa đọc hết nhưng tạm thời mình nhận thấy có 2 điều mình phải suy nghĩ và thay đổi.

Đầu tiên là việc ghi lại thời gian làm việc gì đó

Mình từng chia sẻ về ý tưởng daily record và cho rằng đây là cách để đánh giá hiệu quả làm việc của nhân viên, rất có ích khi bạn là người quản lý nhóm hay chủ doanh nghiệp mà không muốn họ dành thời gian cho những việc ngoài lề hoặc những lý do khác nữa.

Có vài ý khá hay trong sách, mình trích dẫn ra đây:

Việc điền bảng tính giờ đâu có thể hiện tính hiệu quả công việc, đơn giản chỉ đo số giờ làm việc thôi.

Không phải tất cả những điều quan trọng đều có thể đo lường được, cũng ko phải thứ nào đo lường được cũng quan trọng

Chúng ta quên mấy quy luật tiên quyết trong ngành quảng cáo. Đầu vào có quan trọng đâu. Mấu chốt nằm ở việc người ta sẽ cho ra cái gì mà.

Ngấu nghiến nghiền ngẫm – Predatory Thinking

Thực sự thì đây cũng là điều mình thắc mắc khá lâu trong quá trình làm daily record, bởi vì cuối cùng chúng ta đều hiểu kết quả cuối cùng mới là điều quan trọng, mà đôi khi do cảm thấy không thể đạt được kết quả cam kết / mong muốn, chúng ta che giấu nó bằng hàng loạt các công việc và thời gian hợp lý trong daily record.

Chỉ là trong 1 vài tình huống, chúng ta không thể hiểu vì sao một công việc thông thường được thực hiện rất nhanh chóng, lại bị kéo dài ra trong khi cũng chỉ cung cấp cùng 1 kết quả, nhưng lại không thể giải thích rõ ràng bằng con số.

Rõ ràng, một số việc nếu buộc phải làm daily record sẽ gây cảm giác rất bức bách, nhưng đó là với một người thực sự chuyên tâm hoàn thành công việc đó. Còn ngược lại, e rằng cũng khó mà nói chuyện nếu chỉ dựa theo cảm tính.

Dù sao đây cũng là một góc nhìn cần thiết.

Điều thứ 2 là mục tiêu của quảng cáo.

Suốt thời gian dài mình bị ám ảnh với copywriting, do chủ yếu đọc từ các vị làm direct response nổi tiếng, cũng như khẳng định ở đâu đó rằng quảng cáo (hình như có bác David Ogilvy nữa) ko bán được hàng thì để làm chi.

Như vậy, với mình, copywriting mà không làm được mục đích của nó là bán hàng hoặc bán cái gì đó, thì ko phải là copywriting.

Ám ảnh vãi đái.

Nhưng có lẽ mình cần bổ sung thêm góc nhìn khác về việc này. Rằng ‘quảng cáo là tạo cho client lợi thế khác biệt so với đối thủ’ – trích từ sách.

Chính điều đó làm cho nội dung như ta hay thích từ Durex trở nên dễ chấp nhận với thanh niên cực đoan như mình hơn. Điều này nghĩa là mình không còn nhìn các quảng cáo ‘vui vẻ’ bây giờ là thứ không đáng quan tâm nữa.

Ok, tạm như thế, có gì mới sẽ update tiếp vô đây.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *