Chơi với cảm xúc

Không biết có phải do gần đây đọc 2 cuốn Buy.ology với Quảng cáo cấm nói láo mà bị 2 từ ‘cảm xúc’ nó ám ảnh hay không. 2 quyển này nói rằng quyết định mua hàng (hoặc bất kỳ thể loại quyết định nào) thường dựa trên cảm xúc, chứ không hề lý trí như ta hay nghĩ.

Ừa thì việc đấy ai chả biết, sách marketing viết đầy. Nên cũng chẳng có gì để nói thêm.

Số là hôm qua nghe tâm sự từ một người bạn, cô đang đối diện với 1 cơ hội leo lên vị trí mới nhưng khá là ngần ngừ. Đơn giản là đôi khi ta chưa sẵn sàng cho một cơ hội.

Quan điểm của mình về cơ hội cũng thay đổi theo thời gian lắm. Ngày trước mình nghĩ phải chuẩn bị đầy đủ năng lực, khi cơ hội tới mình sẽ đón nhận nó 1 cách dễ dàng, kết quả là chẳng biết khi nào đủ năng lực, biển học thì rộng như biển tình, trong khi mình ở đây ‘chuẩn bị’ cho cơ hội thì mấy đứa mấy con đồng trang lứa nó lên tàu đi mất dạng rồi.

Giờ thì nhìn nhận cơ hội có hơi khác 1 tí, kiểu mọi giây mọi phút mình bỏ ra, làm gì, nghĩ gì cũng đều sẽ tích luỹ cho cái thời điểm cơ hội ập đến, và nếu cảm thấy chưa sẵn sàng khi cơ hội đến, vẫn còn run tay, chân lẩy bẩy thì cứ nhắm mắt nhận đại. Con người có khả năng phi thường là vượt được nghịch cảnh, và khi vượt được rồi thì góc nhìn, thế giới quan, năng lực nó khác trước rất nhiều.

Phải, có khi đứng trước 1 cơ hội, ta chỉ muốn quay về nơi ta thuộc về chứ ko dám đi xa nữa. Nhưng ai biết được, nếu bước tiếp, ta sẽ đi tới chân trời nào.

Trở lại câu chuyện cô bạn.

Trò chuyện một hồi thì tự nhiên mình chốt câu so deep. Cuối cùng làm được hay không làm được, đồng ý hay không đồng ý… chỉ quy về cảm xúc thôi. Quy về việc ta đối diện của những biên thiên cảm xúc mình ra sao.

Sợ, đôi khi đứng trước 1 cơ hội mình chưa từng có, hay 1 công việc mình chưa từng làm, hẳn nhiên là phải sợ rồi. Nhưng mình biết mình sợ rồi thì làm gì tiếp đây.

Ta khởi nghiệp, mơ tưởng về 1 thành công xa xôi, thành công thì không nói, còn thất bại? Ta đối diện với điều gì?

Nên việc gì ta làm, đều chỉ loanh quanh, lẩn quẩn với những cảm xúc của chính mình, lúc vui vẻ happy thì không nói, còn lúc buồn đau, khổ ải thì ko phải ai cũng có thể nghĩ mình có thể ‘chơi’ với cảm xúc này.

Ta đi từ thất bại này tới thất bại khác cho đến khi thành công, thứ cuối cùng ta đối diện chính là cảm xúc ta mang theo ở mỗi giai đoạn đó mà thôi.

Có lẽ vì vậy mà có thời điểm chỉ số EQ như một ngọn lửa được thổi bùng, được người ta đề cao. Há cũng có cái lẽ của nó.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *